【越调】斗鹌鹑_冬景地冷天

元代 苏彦文
冬景 地冷天寒,阴风乱刮;岁久冬深,严霜遍撒;夜永更长,寒浸卧榻。梦不成,愁转加。杳杳冥冥,潇潇洒洒。 【紫花儿序】早是我衣服破碎,铺盖单薄,冻的我手脚酸麻。冷弯做一块,听鼓打三挝。天那,几时捱的鸡儿叫更儿尽点儿煞!晓钟打罢,巴到天明,划地波查。 【秃厮儿】这天晴不得一时半霎,寒凛冽走石飞沙、阴云黯淡闭日华,布四野.满长空,无涯。 【圣药王】脚又滑,手又麻,乱纷纷瑞雪舞梨花。情绪杂,囊箧乏。若老天全不可怜咱,冻钦钦怎行踏? 【紫花儿序】这雪袁安难卧,蒙正回窑,买臣还家,退之不爱,浩然休夸。真佳,江上渔翁罢了钓槎。便休题晚来堪画,休强呵映雪读书,且免了这扫雪烹茶。 【尾声】最怕的是檐前头倒把冰锥挂,喜端午愁逢腊八。巧手匠雪狮儿一千般成,我盼的是泥牛儿四九里打。
dōng jǐng
lěng tiān hán   yīn fēng luàn guā   suì jiǔ dōng shēn   yán shuāng biàn   yǒng gèng zhǎng   hán jìn mèng chéng   chóu zhuǎn jiā yǎo yǎo míng míng   xiāo xiāo
huā ér zǎo shì suì   gài dān   dòng de shǒu jiǎo suān lěng wān zuò kuài   tīng sān tiān   shí ái de ér jiào gēng ér jǐn diǎn er shā   xiǎo zhōng   dào tiān míng   huà zhā
ér zhè tiān qíng shí bàn shà   hán lǐn liè zǒu shí fēi shā yīn yún àn dàn huá     mǎn cháng kōng  
shèng yào wáng jiǎo yòu huá   shǒu yòu   luàn fēn fēn ruì xuě huā qíng   náng qiè ruò lǎo tiān quán lián zán   dòng qīn qīn zěn xíng  
huā ér zhè xuě yuán ān nàn   méng zhèng huí yáo   mǎi chén huán jiā   tuì 退 zhī ài   hào rán xiū kuā zhēn jiā   jiāng shàng wēng le diào chá biàn 便 xiū wǎn lái kān huà   xiū qiáng yìng xuě shū   qiě miǎn le zhè sǎo xuě pēng chá
wěi shēng zuì de shì yán qián tou dǎo bīng zhuī guà   duān chóu féng qiǎo shǒu jiàng xuě shī ér qiān bān chéng   pàn de shì niú ér jiǔ