阅除,目仲渊宣慰、传之廉副俱出山南。暑夕,有怀,无由倾倒

元代 范梈
舍下初秋至,明月出云端。清辉延细竹,爽气集幽兰。 江汉不容越,方舟逝良难。瑶琴谁起坐?中宵为我弹。
shě xià chū qiū zhì   míng yuè chū yún duān qīng huī yán zhú   shuǎng yōu lán
jiāng hàn róng yuè   fāng zhōu shì liáng nán yáo qín shuí zuò   zhōng xiāo wèi dàn