雨从箕山来

唐代 宋之问
雨从箕山来,倏与飘风度。晴明西峰日,绿缛南溪树。 此时客精庐,幸蒙真僧顾。深入清净理,妙断往来趣。 意得两契如,言尽共忘喻。观花寂不动,闻鸟悬可悟。 向夕闻天香,淹留不能去。
cóng shān lái   shū piāo fēng qíng míng 西 fēng   绿 nán shù
shí jīng   xìng méng zhēn sēng shēn qīng jìng   miào duàn wǎng lái
de liǎng   yán jǐn gòng wàng guān huā dòng   wén niǎo xuán
xiàng wén tiān xiāng   yān liú néng