雨窗独酌

宋代 张掞
准拟阳回气候更,而今抑塞转难平。 一春九十浑风雨,百里桑麻苦战争。 晓镜鬓如花尽落,午窗梦与鹤同成。 洗樽独酌幽篁外,挹溜何妨更濯缨。
zhǔn yáng huí hòu gèng   ér jīn zhuǎn nán píng  
chūn jiǔ shí hún fēng   bǎi sāng zhàn zhēng  
xiǎo jìng bìn huā jǐn luò   chuāng mèng tóng chéng  
zūn zhuó yōu huáng wài   liū fáng gèng zhuó yīng