与程右史论诗道

宋代 萧元之
我尝论诗始,其道最希夷。神工裂浑沌,声音相雄雌。 物理何钜细,人性无妍媸。当其天真发,各鸣志所之。 斯民朴未散,粹如玉不疵。老稚壤衢日,君臣赓歌时。 下逮雅颂作,间列民风熙。怡愉且密勿,和厚无浇漓。 固经圣人择,要匪古义亏。屈宋变赋体,苏李五字诗。 七字追迅电,陶谢萦寒漪。虽各骋逸思,犹如观尊彝。 但有奇古意,了非斧凿姿。伤心玉台后,巧丽争纷披。 雕锼以为工,叫噪以为奇。诗乃一技尔,那复古道为。 有唐李与杜,切切哀其衰。稍欲复古作,便觉骚些遗。 后人好异论,咸酸各行私。白以诡见斥,甫以朴见嗤。 那知托奥妙,中有真趣怡。昧昧作者流,行行信且疑。 我尝任胸臆,谓自唐无诗。山川或登览,朋友或聚离。 颇以悲喜意,吐作蹇复辞。岂有肩古作,聊欲支倾攲。 子云不可待,赏者又复谁。所以拜坛下,傥令佐鼓旗。 庶几皇甫谧,犹能知左思。
cháng lùn shī shǐ   dào zuì shén gōng liè hùn dùn shēng   yīn xiāng xióng    
  rén xìng yán chī dāng tiān zhēn   míng zhì suǒ zhī    
mín wèi sàn   cuì lǎo zhì rǎng jūn   chén gēng shí    
xià dǎi sòng zuò   jiān liè mín fēng qiě   hòu jiāo    
jīng shèng rén   yào fěi kuī sòng biàn   shī    
zhuī xùn diàn   táo xiè yíng hán suī chěng yóu   guān zūn    
dàn yǒu   le fēi záo 姿 shāng xīn tái hòu qiǎo   zhēng fēn    
diāo sōu wéi gōng   jiào zào wéi shī nǎi ěr   dào wèi    
yǒu táng   qiē qiē āi shuāi shāo zuò biàn   jué 便 sāo xiē    
hòu rén hǎo lùn   xián suān xíng bái guǐ jiàn chì   jiàn chī    
zhī tuō ào miào   zhōng yǒu zhēn mèi mèi zuò zhě liú xíng   xíng xìn qiě    
cháng rèn xiōng   wèi táng shī shān chuān huò dēng lǎn péng   you huò    
bēi   zuò jiǎn yǒu jiān zuò liáo   zhī qīng    
zi yún dài   shǎng zhě yòu shuí suǒ bài tán xià tǎng   lìng zuǒ    
shù huáng   yóu néng zhī zuǒ