與程右史論詩道

宋代 蕭元之
我嘗論詩始,其道最希夷。神工裂渾沌,聲音相雄雌。 物理何鉅細,人性無妍媸。當其天真發,各鳴志所之。 斯民朴未散,粹如玉不疵。老稚壤衢日,君臣賡歌時。 下逮雅頌作,間列民風熙。怡愉且密勿,和厚無澆漓。 固經聖人擇,要匪古義虧。屈宋變賦體,蘇李五字詩。 七字追迅電,陶謝縈寒漪。雖各騁逸思,猶如觀尊彝。 但有奇古意,了非斧鑿姿。傷心玉台後,巧麗爭紛披。 雕鎪以為工,叫噪以為奇。詩乃一技爾,那復古道為。 有唐李與杜,切切哀其衰。稍欲復古作,便覺騷些遺。 後人好異論,咸酸各行私。白以詭見斥,甫以朴見嗤。 那知托奧妙,中有真趣怡。昧昧作者流,行行信且疑。 我嘗任胸臆,謂自唐無詩。山川或登覽,朋友或聚離。 頗以悲喜意,吐作蹇復辭。豈有肩古作,聊欲支傾攲。 子云不可待,賞者又復誰。所以拜壇下,儻令佐鼓旗。 庶幾皇甫謐,猶能知左思。
cháng lùn shī shǐ   dào zuì shén gōng liè hùn dùn shēng   yīn xiāng xióng    
  rén xìng yán chī dāng tiān zhēn   míng zhì suǒ zhī    
mín wèi sàn   cuì lǎo zhì rǎng jūn   chén gēng shí    
xià dǎi sòng zuò   jiān liè mín fēng qiě   hòu jiāo    
jīng shèng rén   yào fěi kuī sòng biàn   shī    
zhuī xùn diàn   táo xiè yíng hán suī chěng yóu   guān zūn    
dàn yǒu   le fēi záo 姿 shāng xīn tái hòu qiǎo   zhēng fēn    
diāo sōu wéi gōng   jiào zào wéi shī nǎi ěr   dào wèi    
yǒu táng   qiē qiē āi shuāi shāo zuò biàn   jué 便 sāo xiē    
hòu rén hǎo lùn   xián suān xíng bái guǐ jiàn chì   jiàn chī    
zhī tuō ào miào   zhōng yǒu zhēn mèi mèi zuò zhě liú xíng   xíng xìn qiě    
cháng rèn xiōng   wèi táng shī shān chuān huò dēng lǎn péng   you huò    
bēi   zuò jiǎn yǒu jiān zuò liáo   zhī qīng    
zi yún dài   shǎng zhě yòu shuí suǒ bài tán xià tǎng   lìng zuǒ    
shù huáng   yóu néng zhī zuǒ