元月十一粉墙,尽出书,见《李璟李煜词》为鼠所坏

近现代 卢青山
竭橱出陈简,埃尘一尺土。纵横万千卷,已读寥可数。 购时誓如天,入室心已负;譬如薄幸汉,屡厌屡娶妇。 我生百端顽,最惭是此女。碎纸忽惊飞,纷纭堕断雨。 破胸怒砰然,谁欤意者鼠。跳踉盘都翻,嚼齧匮为腐。 皆弃不汝责,骄狂乃越愈。细检所摧残,南唐之二主。 感我泪涟渜,奔心廿载苦。始龀盲无知,识字略一篓。 病父向火塘,消冬漫相语。持钳点节奏,细诵重光句:凤阁龙楼尽,潘鬓归臣虏。 凄风号矮窗,相和翻灯舞。半解词中意,怅焉若有悟。 始识蠹鱼味,欲快平生肚。遂夺口中食,供此嗜痂趣。 蒐罗垂廿载,盈盈满壁堵。索探穷目睛,飙轮转时序。 纤芥未能获,老父久已墓。四部汗牛马,偏齧此一部。 莫亦欲读书,将效吾故步?不见先生辈,三十愚已鲁。 更逐先生来,弊将若何许?商界钱有孔,官场碑易树; 踉跄求官者,削脑尖为助;子头天生尖,岂不皆子路? 子觅钱官去,毋坏吾佳绪。
jié chú chū chén jiǎn   āi chén chǐ zòng héng wàn qiān juǎn   liáo shǔ
gòu shí shì tiān   shì xīn   xìng hàn   yàn
shēng bǎi duān wán   zuì cán shì suì zhǐ jīng fēi   fēn yún duò duàn
xiōng pēng rán   shuí zhě shǔ tiào liáng pán dōu fān   jué niè kuì wèi
jiē   jiāo kuáng nǎi yuè jiǎn suǒ cuī cán   nán táng zhī èr zhǔ
gǎn lèi lián nuǎn   bēn xīn niàn 廿 zài shǐ chèn máng zhī   shí lüè lǒu
bìng xiàng huǒ táng   xiāo dōng màn xiāng chí qián diǎn jié zòu   sòng chóng guāng   fèng lóng lóu jǐn   pān bìn guī chén
fēng hào ǎi chuāng   xiāng fān dēng bàn jiě zhōng   chàng yān ruò yǒu
shǐ shí wèi   kuài píng shēng suì duó kǒu zhōng shí   gōng shì jiā
sōu luó chuí niàn 廿 zài   yíng yíng mǎn suǒ tàn qióng jīng   biāo lún zhuàn shí
xiān jiè wèi néng huò   lǎo jiǔ hàn niú   piān niè
shū   jiāng xiào   jiàn xiān sheng bèi   sān shí
gèng zhú xiān sheng lái   jiāng ruò   shāng jiè qián yǒu kǒng   guān chǎng bēi shù  
liàng qiàng qiú guān zhě   xuē nǎo jiān wèi zhù   tóu tiān shēng jiān   jiē  
zi qián guān   huài jiā