元祐五年秋尝宿独木为诗以自遣今复过此追旧感叹用韵示超然二首 其一
独木江头缆客船,暮江秋色两依然。落霞片段红绷水,危岫参差碧挂天。
名利到头成底事,田园归得是何年。峥嵘壮志消磨尽,满目西风只自怜。
dú
独
mù
木
jiāng
江
tóu
头
lǎn
缆
kè
客
chuán
船
,
mù
暮
jiāng
江
qiū
秋
sè
色
liǎng
两
yī
依
rán
然
luò
。
xiá
落
piàn
霞
duàn
片
hóng
段
bēng
红
shuǐ
绷
wēi
水
,
xiù
危
cēn
岫
cī
参
bì
差
guà
碧
tiān
挂
天
。
míng
名
lì
利
dào
到
tóu
头
chéng
成
dǐ
底
shì
事
,
tián
田
yuán
园
guī
归
dé
得
shì
是
hé
何
nián
年
zhēng
。
róng
峥
zhuàng
嵘
zhì
壮
xiāo
志
mó
消
jǐn
磨
mǎn
尽
,
mù
满
xī
目
fēng
西
zhī
风
zì
只
lián
自
怜
。