远游诗四首 其四
处麝久忘香,看世渐如常。千人能饮濯,吾曷厌泉狂。
傥有穿井具,无水非其帮。山云何袅袅,相视亦洋洋;
痴怀观有得,物限讵能降。自欺固甚易,一泪何沱滂。
chù
处
shè
麝
jiǔ
久
wàng
忘
xiāng
香
,
kàn
看
shì
世
jiàn
渐
rú
如
cháng
常
qiān
。
rén
千
néng
人
yǐn
能
zhuó
饮
wú
濯
,
hé
吾
yàn
曷
quán
厌
kuáng
泉
狂
。
tǎng
傥
yǒu
有
chuān
穿
jǐng
井
jù
具
,
wú
无
shuǐ
水
fēi
非
qí
其
bāng
帮
shān
。
yún
山
hé
云
niǎo
何
niǎo
袅
xiāng
袅
,
shì
相
yì
视
yáng
亦
yáng
洋
洋
;
chī
痴
huái
怀
guān
观
yǒu
有
de
得
,
wù
物
xiàn
限
jù
讵
néng
能
jiàng
降
zì
。
qī
自
gù
欺
shén
固
yì
甚
yī
易
,
lèi
一
hé
泪
tuó
何
pāng
沱
滂
。