远游篇

清代 戴亨
天路高,不可步。河水深,不可渡。陇首飞云变朝暮。 冬采薇,日苦饥。被败絮,难为衣。风雨飘飖室将颓。 茫无策,告母将远之。母谓儿,懦儿去,当告谁。儿谓母,老母当自保持。 莫我儿,长苦思。强欲无悲,悲不自知。愁颜憯憯,清泪漓漓。 呼兄嫂与妻。同至母前,且嘱且辞。欲语未及发,气结声惨悽。 怀中黄口小儿闻父去,仓皇释乳握手牵衣。举家哀哀号泣,刺骨煎脾。 知君此时难别离。出郭门,路多歧。行迟迟,中心悲。 道逢坎险,车怠马罢。山鬼夹路,猛虎纵横来。我肉瘦,虎腹饥。 山鬼迷人,忽笑忽啼。仰天叹,发浩歌。拯我者少,啖我者多。 茕茕孤客将奈何。乱曰:思故乡,书断绝。念慈帏,心碎裂。 清漏沈沈泪成血。
tiān gāo   shuǐ shēn   lǒng shǒu fēi yún biàn zhāo      
dōng cǎi wēi   bèi bài nán   wéi fēng piāo yáo shì jiāng tuí      
máng   gào jiāng yuǎn zhī wèi ér nuò   ér dāng   gào shuí ér wèi lǎo   dāng bǎo chí      
ér   zhǎng qiáng bēi bēi   zhī chóu yán cǎn cǎn qīng lèi        
xiōng sǎo tóng zhì qián qiě   zhǔ qiě wèi jié   shēng cǎn      
huái 怀 zhōng huáng kǒu xiǎo ér wén   cāng huáng shì shǒu qiān jiā āi āi háo   jiān    
zhī jūn shí nán bié chū guō mén   duō xíng chí chí zhōng xīn   bēi      
dào féng kǎn xiǎn   chē dài shān guǐ jiā měng   zòng héng lái ròu shòu        
shān guǐ rén   xiào yǎng tiān tàn   hào zhěng zhě shǎo dàn   zhě duō      
qióng qióng jiāng nài luàn yuē   xiāng shū   duàn jué niàn wéi xīn suì   liè      
qīng lòu shěn shěn lèi chéng xuè