远游二首 其一

明代 释函是
少年事远游,不识远游难。望望向河北,北风吹我颜。 飘飖鸿雁群,衔芦度秦关。翱翔南浦云,潜鳞沉巨川。 贪饵喷馀沫,复见随竹竿。敛迹逝嵚厓,虎豹号林寒。 往来无人踪,狐兔多伤残。黄谷奋羽翼,常忧金丸弹。 作客三十年,年年摧肺肝。备知远游苦,徒嗟头鬓斑。 世无羡门子,不如蚤回还。
shào nián shì yuǎn yóu   shí yuǎn yóu nán wàng wàng xiàng běi   běi fēng chuī yán
piāo yáo hóng 鸿 yàn qún   xián qín guān áo xiáng nán yún   qián lín chén chuān
tān ěr pēn   jiàn suí zhú gān 竿 liǎn shì qīn   bào hào lín hán
wǎng lái rén zōng   duō shāng cán huáng fèn   cháng yōu jīn wán dàn
zuò sān shí nián   nián nián cuī fèi gān bèi zhī yuǎn yóu   jiē tóu bìn bān
shì xiàn mén zi   zǎo huí huán