元修菜(并叙)

宋代 苏轼
菜之美者,有吾乡之巢,故人巢元修嗜之,余亦嗜之。 元修云:使孔北海见,当复云吾家菜耶?因谓之元修菜。 余去乡十有五年,思而不可得。 元修适自蜀来,见余于黄,乃作是诗,使归致其子,而种之东坡之下云。 彼美君家菜,铺田绿茸茸。 豆荚圆且小,槐芽细而丰。 种之秋雨余,擢秀繁霜中。 欲花而未萼,一一如青虫。 是时青裙女,采撷何匆匆。 烝之复湘之,香色蔚其饛。 点酒下盐豉,缕橙芼姜葱。 那知鸡与豚,但恐放箸空。 春尽苗叶老,耕翻烟雨丛。 润随甘泽化,暖作青泥融。 始终不我负,力与粪壤同。 我老忘家舍,楚音变儿童。 此物独妩媚,终年系余胸。 君归致其子,囊盛勿函封。 张骞移苜蓿,适用如葵菘。 马援载薏苡,罗生等蒿蓬。 悬知东坡下,塉卤化千钟。 长使齐安人,指此说两翁。
cài zhī měi zhě   yǒu xiāng zhī cháo   rén cháo yuán xiū shì zhī   shì zhī  
yuán xiū yún   shǐ 使 kǒng běi hǎi jiàn   dāng yún jiā cài   yīn wèi zhī yuán xiū cài  
xiāng shí yǒu nián   ér  
yuán xiū shì shǔ lái   jiàn huáng   nǎi zuò shì shī   shǐ 使 guī zhì zi   ér zhǒng zhī dōng zhī xià yún  
měi jūn jiā cài   tián 绿 róng róng  
dòu jiá yuán qiě xiǎo   huái ér fēng  
zhǒng zhī qiū   zhuó xiù fán shuāng zhōng  
huā ér wèi è   qīng chóng  
shì shí qīng qún   cǎi xié cōng cōng  
zhēng zhī xiāng zhī   xiāng wèi méng  
diǎn jiǔ xià yán chǐ   chéng mào jiāng cōng  
zhī tún   dàn kǒng fàng zhù kōng  
chūn jìn miáo lǎo   gēng fān yān cóng  
rùn suí gān huà   nuǎn zuò qīng róng  
shǐ zhōng   fèn rǎng tóng  
lǎo wàng jiā shè   chǔ yīn biàn ér tóng  
mèi   zhōng nián xiōng  
jūn guī zhì zi   náng shèng hán fēng  
zhāng qiān xu   shì yòng kuí sōng  
yuán zài   luó shēng děng hāo péng  
xuán zhī dōng xià   huà qiān zhōng  
cháng shǐ 使 ān rén   zhǐ shuō liǎng wēng