远行曲

唐代 方式济
结束语童仆,鸡鸣看天曙。辞我乡里亲,曳屦出门去。 出门口无言,寸心煎百虑。请取囊中琴,暂坐理弦柱。 一弹示知音,音新知者故。人情恋乡井,冰霜况岁暮。 此身值贱贫,焉能乐完聚?岭高猿狖坠,水急蛟龙怒。 行行将何之,白日沙飞路。
jié shù tóng   míng kàn tiān shǔ xiāng qīn   chū mén
chū mén kǒu yán   cùn xīn jiān bǎi qǐng náng zhōng qín   zàn zuò xián zhù
dàn shì zhī yīn   yīn xīn zhī zhě rén qíng liàn xiāng jǐng   bīng shuāng kuàng suì
shēn zhí jiàn pín   yān néng wán   lǐng gāo yuán yòu zhuì   shuǐ jiāo lóng
xíng xíng jiāng zhī   bái shā fēi