怨诗行

明代 李攀龙
荆山何岩岩,白璧何齿齿。圭璋满朝廷,尔胡独在此。 千载抵尘沙,一抱即知己。瓦砾生目中,众人纷所指。 五都当一顾,三献不得理。一刖藏白虹,再刖涸沂水。 玉石苟不分,安用存吾趾。昭王遣使问,慷慨不可止。 一剖属白虹,再剖折沂水。至今为宗器,天下称其美。 愿以陵阳侯,还之乐正子。
jīng shān yán yán   bái chǐ 齿 chǐ 齿 guī zhāng mǎn cháo tíng ěr   zài    
qiān zǎi chén shā   bào zhī shēng zhōng zhòng   rén fēn suǒ zhǐ    
dōu dāng   sān xiàn de yuè cáng bái hóng zài   yuè shuǐ    
shí gǒu fēn   ān yòng cún zhǐ zhāo wáng qiǎn shǐ wèn 使 kāng   kǎi zhǐ    
pōu shǔ bái hóng   zài pōu zhé shuǐ zhì jīn wèi zōng tiān   xià chēng měi    
yuàn líng yáng hòu   hái zhī yuè zhèng zi