怨诗行

南北朝 汤惠休
明月照高楼,含君千里光。巷中情思满,断绝孤妾肠。 悲风荡帷帐,瑶翠坐自伤。妾心依天末,思与浮云长。 啸歌视秋草,幽叶岂再扬。暮兰不待岁,离华能几芳。 愿作张女引,流悲绕君堂。君堂严且秘,绝调徒飞扬。
míng yuè zhào gāo lóu   hán jūn qiān guāng xiàng zhōng qíng mǎn duàn   jué qiè cháng    
bēi fēng dàng wéi zhàng   yáo cuì zuò shāng qiè xīn tiān   yún zhǎng    
xiào shì qiū cǎo   yōu zài yáng lán dài suì   huá néng fāng    
yuàn zuò zhāng yǐn   liú bēi rào jūn táng jūn táng yán qiě jué   diào fēi yáng