远离曲

唐代 张乔
远郎竟何去,别郎不得语。瑟瑟复悽悽,日暮风吹雨。 小雨滴花香,大雨倒垂杨。狂风横艇子,冲散两鸳鸯。 艇子归南浦,采莲独倚橹。莲花叶上红,莲子心中苦。 采莲爱莲花,别郎惜侬家。侬家见郎时,桃腮柳叶眉。 眉梢翠初润,含情羞一瞬。分明云母屏,映出鸦雏鬓。 宛转取郎怜,别郎尚依然。还将见郎貌,送郎出门前。
yuǎn láng jìng   bié láng   fēng chuī    
xiǎo huā xiāng   dǎo chuí yáng kuáng fēng héng tǐng chōng   sàn liǎng yuān yāng    
tǐng guī nán   cǎi lián lián huā shàng hóng lián   xīn zhōng    
cǎi lián ài lián huā   bié láng nóng jiā nóng jiā jiàn láng shí táo   sāi liǔ méi    
méi shāo cuì chū rùn   hán qíng xiū shùn fēn míng yún píng yìng   chū chú bìn    
wǎn zhuǎn láng lián   bié láng shàng rán hái jiāng jiàn láng mào sòng   láng chū mén qián