元夔以诗留别用韵示之

宋代 韩元吉
密竹疏松一水边,高舂自占曲肱眠。 心如古井真无浪,迹似寒灰岂复然。 舌在未应甘寂寞,地偏犹可小回旋。 春风又绿澉塘草,清梦从今只惠连。
zhú shū sōng shuǐ biān   gāo chōng zhàn gōng mián  
xīn jǐng zhēn làng   shì hán huī rán  
shé zài wèi yìng gān   piān yóu xiǎo huí xuán  
chūn fēng yòu 绿 gǎn táng cǎo   qīng mèng cóng jīn zhǐ huì lián