元夔以詩留別用韻示之

宋代 韓元吉
密竹疏鬆一水邊,高舂自占曲肱眠。 心如古井真無浪,跡似寒灰豈復然。 舌在未應甘寂寞,地偏猶可小迴旋。 春風又綠澉塘草,清夢從今只惠連。
zhú shū sōng shuǐ biān   gāo chōng zhàn gōng mián  
xīn jǐng zhēn làng   shì hán huī rán  
shé zài wèi yìng gān   piān yóu xiǎo huí xuán  
chūn fēng yòu gǎn táng cǎo   qīng mèng cóng jīn zhǐ huì lián