袁可筠风水永怀

明代 张宁
皋鱼感风木,立哭悲其亲。哀哀千载下,予复同兹辰。 林木一何多,天风一何疾。本是无情吹,能令有情泣。 风水有时息,逝者无归期。依微耳中响,绸缪心内思。 心思不暂缓,岁月忽已远。落叶下庭闱,山荒夕阳晚。
gāo gǎn fēng   bēi qīn āi āi qiān zǎi xià   tóng chén    
lín duō   tiān fēng běn shì qíng chuī néng   lìng yǒu qíng    
fēng shuǐ yǒu shí   shì zhě guī wēi ěr zhōng xiǎng chóu   móu xīn nèi    
xīn zàn huǎn   suì yuè yuǎn luò xià tíng wéi shān   huāng yáng wǎn