远别离

宋代 张耒
远别离,明当入蜀去。 酒酣日落客心惊,起与仆夫先议路。 引车在庭牛在槽,桐枝袅袅秋风豪。 别情惆怅气不下,酒觞翻污麒麟袍。 缓缓清歌慰幽独,不惜更长更烧烛。 赠君发上古搔头,莫易此心如此玉。 平生每笑花飞片,东家吹落西家怨。 但得归时似别时,相知何必长相见。
yuǎn bié   míng dāng shǔ  
jiǔ hān luò xīn jīng   xiān  
yǐn chē zài tíng niú zài cáo   tóng zhī niǎo niǎo qiū fēng háo  
bié qíng chóu chàng xià   jiǔ shāng fān lín páo  
huǎn huǎn qīng wèi yōu   gèng cháng gēng shāo zhú  
zèng jūn shàng sāo tóu   xīn  
píng shēng měi xiào huā fēi piàn   dōng jiā chuī luò 西 jiā yuàn  
dàn guī shí shì bié shí   xiāng zhī zhǎng xiàng jiàn