远别离

宋代 王炎
静女不下堂,游子志四方。 五花骄马金络脑,出门仆从生辉光。 草青沙软湿春雾,玉蹄联翩踏花去。 楼头明月阙又圆,西风一夕生庭树。 明璫缀以木难珠,锦衣系以貂襜褕。 青眉玉颊为谁好,天阔飞鸿无素书。 今年花落容华在,明年花发容华改。 离鸾别鹄不自怜,人生难得长少年。
jìng xià táng   yóu zhì fāng  
huā jiāo jīn luò nǎo   chū mén cóng shēng huī guāng  
cǎo qīng shā ruǎn shī 湿 chūn   lián piān huā  
lóu tóu míng yuè quē yòu yuán   西 fēng shēng tíng shù  
míng dāng zhuì nàn zhū   jǐn diāo chān  
qīng méi jiá wèi shuí hǎo   tiān kuò fēi hóng 鸿 shū  
jīn nián huā luò róng huá zài   míng nián huā róng huá gǎi  
luán bié lián   rén shēng nán de zhǎng shào nián