远别离

明代 于谦
远别离,何时归,出门子女争牵衣。借问此行向何处,底事欲留留不住。 父子恩情深更深,可怜不得恒相聚。远别离,无限愁。 山行骑马水乘舟,行人一去蚤回头。
yuǎn bié   shí guī   chū mén zhēng qiān jiè wèn xíng xiàng chǔ   shì liú liú zhù
ēn qíng shēn gēng shēn   lián héng xiāng yuǎn bié   xiàn chóu
shān xíng shuǐ chéng zhōu   xíng rén zǎo huí tóu