犹子中木同余旅食吴门以事先归作诗示之
五千里外初为客,一棹还乡秋又深。诸父已伤歧路别,双亲应慰倚闾心。
登临戒慎称贤子,言语温恭是德音。归去家园长物在,梅花依旧满疏林。
wǔ
五
qiān
千
lǐ
里
wài
外
chū
初
wèi
为
kè
客
,
yī
一
zhào
棹
huán
还
xiāng
乡
qiū
秋
yòu
又
shēn
深
zhū
。
fù
诸
yǐ
父
shāng
已
qí
伤
lù
歧
bié
路
shuāng
别
,
qīn
双
yīng
亲
wèi
应
yǐ
慰
lǘ
倚
xīn
闾
心
。
dēng
登
lín
临
jiè
戒
shèn
慎
chēng
称
xián
贤
zǐ
子
,
yán
言
yǔ
语
wēn
温
gōng
恭
shì
是
dé
德
yīn
音
guī
。
qù
归
jiā
去
yuán
家
cháng
园
wù
长
zài
物
méi
在
,
huā
梅
yī
花
jiù
依
mǎn
旧
shū
满
lín
疏
林
。