游子怨哭刘母四首 其四
丝断不复理,鸟鸣哀难止。三年九春绝,衰草凌霜靡。
行行向隧道,邑邑歌蒿里。掩涕会有时,苍天终何已。
sī
丝
duàn
断
bù
不
fù
复
lǐ
理
,
niǎo
鸟
míng
鸣
āi
哀
nán
难
zhǐ
止
sān
。
nián
三
jiǔ
年
chūn
九
jué
春
shuāi
绝
,
cǎo
衰
líng
草
shuāng
凌
mí
霜
靡
。
xíng
行
xíng
行
xiàng
向
suì
隧
dào
道
,
yì
邑
yì
邑
gē
歌
hāo
蒿
lǐ
里
yǎn
。
tì
掩
huì
涕
yǒu
会
shí
有
cāng
时
,
tiān
苍
zhōng
天
hé
终
yǐ
何
已
。