游子篇

宋代 吕南公
游子朱门儿,行乐畏不足。遐方寒苦士,自赞乞随逐。 朝驰锦鞯末,夕宴凤屏曲。雄豪弃残剩,声色化耳目。 来时布素衣,羞耻见罗縠。几许膏粱味,嗜好讳水菽。 劳劳车马尘,苒苒岁月速。家书懒拆封,旧业废编牍。 间尝梦故国,惊觉如被辱。安知惬快馀,穷愁入皮肉。 因逢故人语,始叹误程躅。都城名利场,岂不多所欲。 从前入关客,无虑共贫毒。商廛聚珍赀,科举仰廪禄。 神乎夺我魄,而独迷所属。何人不谋身,计虑自不淑。 寄声风尘子,哀恨吾已酷。当知帝里游,有祸亦有福。
yóu zhū mén ér   xíng wèi xiá fāng hán shì   zàn suí zhú    
cháo chí jǐn jiān   yàn fèng píng xióng háo cán shèng shēng   huà ěr    
lái shí   xiū chǐ jiàn luó gāo liáng wèi shì   hào huì shuǐ shū    
láo láo chē chén   rǎn rǎn suì yuè jiā shū lǎn chāi fēng jiù   fèi biān    
jiān cháng mèng guó   jīng jué bèi ān zhī qiè kuài qióng   chóu ròu    
yīn féng rén   shǐ tàn chéng zhú chéng míng chǎng   duō suǒ    
cóng qián guān   gòng pín shāng chán zhēn   yǎng lǐn    
shén duó   ér suǒ shǔ rén móu shēn   shū    
shēng fēng chén zi   āi hèn dāng zhī yóu yǒu   huò yǒu