遊子篇

宋代 呂南公
遊子朱門兒,行樂畏不足。遐方寒苦士,自贊乞隨逐。 朝馳錦韉末,夕宴鳳屏曲。雄豪棄殘剩,聲色化耳目。 來時布素衣,羞恥見羅縠。幾許膏粱味,嗜好諱水菽。 勞勞車馬塵,苒苒歲月速。家書懶拆封,舊業廢編牘。 間嘗夢故國,驚覺如被辱。安知愜快餘,窮愁入皮肉。 因逢故人語,始嘆誤程躅。都城名利場,豈不多所欲。 從前入關客,無慮共貧毒。商廛聚珍貲,科舉仰廩祿。 神乎奪我魄,而獨迷所屬。何人不謀身,計慮自不淑。 寄聲風塵子,哀恨吾已酷。當知帝里游,有禍亦有福。
yóu zhū mén ér   xíng wèi xiá fāng hán shì   zàn suí zhú    
cháo chí jǐn jiān   yàn fèng píng xióng háo cán shèng shēng   huà ěr    
lái shí   xiū chǐ jiàn luó gāo liáng wèi shì   hào huì shuǐ shū    
láo láo chē chén   rǎn rǎn suì yuè jiā shū lǎn chāi fēng jiù   fèi biān    
jiān cháng mèng guó   jīng jué bèi ān zhī qiè kuài qióng   chóu ròu    
yīn féng rén   shǐ tàn chéng zhú chéng míng chǎng   duō suǒ    
cóng qián guān   gòng pín shāng chán zhēn   yǎng lǐn   祿  
shén duó   ér suǒ shǔ rén móu shēn   shū    
shēng fēng chén zi   āi hèn dāng zhī yóu yǒu   huò yǒu