友竹轩为东吴吕氏作

唐代 陈政
幽人结交异凡俗,平生爱此潇湘绿。醉日移栽閒地遍,炎天坐倚清风足。 岂同踏雪觅寒梅,不似休官为黄菊。天际期看彩凤下,溪清或见苍龙浴。 我昔閒居大庾南,手执遗经向空谷。幽怀独与此君期,肯使春花乱吟目。 风度年来久暌别,世情日见多翻覆。劲节不渝终比石,清标言念温如玉。 知君有意结岁寒,嗟我无端动心曲。何当骑马造斯轩,更为狂歌继淇澳。
yōu rén jié jiāo fán   píng shēng ài xiāo xiāng 绿 zuì zāi xián biàn   yán tiān zuò qīng fēng
tóng xuě hán méi   shì xiū guān wèi huáng tiān kàn cǎi fèng xià   qīng huò jiàn cāng lóng
xián nán   shǒu zhí jīng xiàng kōng yōu huái 怀 jūn   kěn shǐ 使 chūn huā luàn yín
fēng nián lái jiǔ kuí bié   shì qíng jiàn duō fān jìn jié zhōng shí   qīng biāo yán niàn wēn
zhī jūn yǒu jié suì hán   jiē duān dòng xīn dāng zào xuān   gèng wéi kuáng