友直轩

宋代 曾几
友义丧来久,琢磨复谁能。 金鉤被采录,绝弃朱丝绳。 直哉少稷甫,一室清于冰。 危坐对书帙,曲几非所凭。 日暮无人来,疏篱上寒藤。 惟有手种竹,挺然得其朋。 风低与雪重,抢地如弗胜。 政使可断折,天姿谅难凌。 物或乱真赝,君其别淄渑。 攘羊而证父,是子乌足称。 所以贵温润,不令见觚棱。 要我细商略,此言有师承。
yǒu sàng lái jiǔ   zhuó shuí néng  
jīn gōu bèi cǎi   jué zhū shéng  
zhí zāi shǎo   shì qīng bīng  
wēi zuò duì shū zhì   fēi suǒ píng  
rén lái   shū shàng hán téng  
wéi yǒu shǒu zhǒng zhú   tǐng rán péng  
fēng xuě zhòng   qiāng shèng  
zhèng shǐ 使 duàn zhé   tiān 姿 liàng nán líng  
huò luàn zhēn yàn   jūn bié miǎn  
rǎng yáng ér zhèng   shì zi chēng  
suǒ guì wēn rùn   lìng jiàn léng  
yào shāng lüè   yán yǒu shī chéng