友直軒

宋代 曾幾
友義喪來久,琢磨復誰能。 金鉤被採錄,絕棄朱絲繩。 直哉少稷甫,一室清於冰。 危坐對書帙,曲幾非所憑。 日暮無人來,疏籬上寒藤。 惟有手種竹,挺然得其朋。 風低與雪重,搶地如弗勝。 政使可斷折,天姿諒難凌。 物或亂真贗,君其別淄澠。 攘羊而證父,是子烏足稱。 所以貴溫潤,不令見觚稜。 要我細商略,此言有師承。
yǒu sàng lái jiǔ   zhuó shuí néng  
jīn gōu bèi cǎi   jué zhū shéng  
zhí zāi shǎo   shì qīng bīng  
wēi zuò duì shū zhì   fēi suǒ píng  
rén lái   shū shàng hán téng  
wéi yǒu shǒu zhǒng zhú   tǐng rán péng  
fēng xuě zhòng   qiāng shèng  
zhèng shǐ 使 duàn zhé   tiān 姿 liàng nán líng  
huò luàn zhēn yàn   jūn bié miǎn  
rǎng yáng ér zhèng   shì zi chēng  
suǒ guì wēn rùn   lìng jiàn léng  
yào shāng lüè   yán yǒu shī chéng