又赠
临流对月暗悲酸,瘦立东风自怯寒。湘水佳人方告疾,帝都才子亦非安。
春蚕到死丝方尽,蜡烛成灰泪始乾。万里云山无路去,虚劳魂梦过湘滩。
lín
临
liú
流
duì
对
yuè
月
àn
暗
bēi
悲
suān
酸
,
shòu
瘦
lì
立
dōng
东
fēng
风
zì
自
qiè
怯
hán
寒
xiāng
。
shuǐ
湘
jiā
水
rén
佳
fāng
人
gào
方
jí
告
dì
疾
,
dū
帝
cái
都
zǐ
才
yì
子
fēi
亦
ān
非
安
。
chūn
春
cán
蚕
dào
到
sǐ
死
sī
丝
fāng
方
jìn
尽
,
là
蜡
zhú
烛
chéng
成
huī
灰
lèi
泪
shǐ
始
qián
乾
wàn
。
lǐ
万
yún
里
shān
云
wú
山
lù
无
qù
路
xū
去
,
láo
虚
hún
劳
mèng
魂
guò
梦
xiāng
过
tān
湘
滩
。