悠悠我行迈

宋代 严羽
悠悠我行迈,邈在天一方。道路无终极,时节异炎凉。 路逢故里亲,挥泣问家乡。妻子离别久,不知今存亡。 中原多白骨,城邑聚豺狼。远去无僮仆,思还绝糇粮。 寄语家中人,远行良可伤。
yōu yōu xíng mài   miǎo zài tiān fāng dào zhōng shí   jié yán liáng    
féng qīn   huī wèn jiā xiāng bié jiǔ   zhī jīn cún wáng    
zhōng yuán duō bái   chéng chái láng yuǎn tóng   hái jué hóu liáng    
jiā zhōng rén   yuǎn xíng liáng shāng