又以永锡难老为韵 其三

宋代 刘一止
采采黄菊英,秀色真可餐。泛之清霞觞,荐以白玉盘。 我欲持寿公,助发凌风翰。天地炯在眼,一举非公难。
cǎi cǎi huáng yīng   xiù zhēn cān fàn zhī qīng xiá shāng   jiàn bái pán
chí shòu 寿 gōng   zhù líng fēng hàn tiān jiǒng zài yǎn   fēi gōng nán