又一首

宋代 邵雍
兄既名雍弟名睦,弟兄雍睦情何足。 居常出入留一人,奉亲教子如其欲。 慈父享年七十九,四人稚子常相逐。 其间同戏彩衣时,堂上愉愉欢可掬。 慈父前年忽倾逝,尔弟今年命还促。 独予奉母引四子,日对几筵相向哭。 不知肠有几千尺,不知泪有几千斛。 断尽滴尽无柰何,向日恩光焉可赎。
xiōng míng yōng míng   xiōng yōng qíng  
cháng chū liú rén   fèng qīn jiào  
xiǎng nián shí jiǔ   rén zhì cháng xiāng zhú  
jiān tóng cǎi shí   táng shàng huān  
qián nián qīng shì   ěr jīn nián mìng hái  
fèng yǐn   duì yán xiāng xiàng  
zhī cháng yǒu qiān chǐ   zhī lèi yǒu qiān  
duàn jǐn jǐn nài   xiàng ēn guāng yān shú