游学射山遇景道人

宋代 陆游
肩舆适青郊,飞屐登翠麓。 余霜未泫瓦,晨日初挂木。 推门觅黄冠,避客似奔鹿。 虽无与晤语,清坐意亦足。 岂知逢此士,旷度超世俗。 欣然同一笑,齿颊粲冰玉。 探囊赠奇草,甘香胜芎菊。 试临清镜照,衰发森已绿。 出门恣幽讨,老僊有遗躅,丹灶虽已空,药丸遍山谷。 嗟予迫迟暮,冠盖厌追逐,结茅远人境,此计亦已熟。 若人真我友,玉字当共读。 客来不知处,鸡犬望云屋。
jiān shì qīng jiāo   fēi dēng cuì  
shuāng wèi xuàn   chén chū guà  
tuī mén huáng guān   shì bēn 鹿  
suī   qīng zuò  
zhī féng shì   kuàng chāo shì  
xīn rán tóng xiào   chǐ 齿 jiá càn bīng  
tàn náng zèng cǎo   gān xiāng shèng qiōng  
shì lín qīng jìng zhào   shuāi sēn 绿  
chū mén yōu tǎo   lǎo xiān yǒu zhuó   dān zào suī kōng   yào wán biàn shān  
jiē chí   guān gài yàn zhuī zhú   jié máo yuǎn rén jìng   shú  
ruò rén zhēn yǒu   dāng gòng  
lái zhī chù   quǎn wàng yún