游仙诗

魏晋 嵇康
遥望山上松,隆谷郁青葱。自遇一何高,独立迥地双。 愿想游其下,蹊路绝不通。王乔弃我去,乘云驾六龙。 飘遥戏玄圃,黄老路相逢。授我自然道,旷若发童蒙。 采药钟山隅,服食改姿容。蝉蜕弃秽累,结友家板桐。 临觞奏九韶,雅歌何邕邕。长与俗人别,谁能睹其踪。
yáo wàng shān shàng sōng   lóng qīng cōng gāo   jiǒng shuāng    
yuàn xiǎng yóu xià   jué tōng wáng qiáo chéng   yún jià liù lóng    
piāo yáo xuán   huáng lǎo xiāng féng shòu rán dào kuàng   ruò tóng méng    
cǎi yào zhōng shān   shí gǎi 姿 róng chán tuì huì lèi jié   yǒu jiā bǎn tóng    
lín shāng zòu jiǔ sháo   yōng yōng zhǎng rén bié shuí   néng zōng