游岘山次韵三首

宋代 陈与义
转路山突兀,众山之所望。 懒融不下山,揖山会虚堂。 大空出盘嬉,小空时侍傍。 我游瞻铁凤,力尽随木羊。 石窗非人世,意欲凌风翔。 巉巉窗中人,出定发有霜。 过眼几浮烟,关身一禅床。 教我安心法,入鸟不乱行。 似知使君尊,起炷柏子香。 陇云亦堪寄,分作我归装。 好在窗前竹,伴师老苍苍。
zhuǎn shān   zhòng shān zhī suǒ wàng  
lǎn róng xià shān   shān huì táng  
kòng chū pán   xiǎo kōng shí shì bàng  
yóu zhān tiě fèng   jìn suí yáng  
shí chuāng fēi rén shì   líng fēng xiáng  
chán chán chuāng zhōng rén   chū dìng yǒu shuāng  
guò yǎn yān   guān shēn chán chuáng  
jiào ān xīn   niǎo luàn xíng  
shì zhī shǐ 使 jūn zūn   zhù bǎi xiāng  
lǒng yún kān   fēn zuò guī zhuāng  
hǎo zài chuāng qián zhú   bàn shī lǎo cāng cāng