游仙

宋代 刘敞
焦明忌常处,蟪蛄愁永年。浅俗更相訾,旷怀自邈然。 我从造化游,夐立万物先。四海固咫尺,大椿不独延。 日月为我驾,昏明相回旋。超遥无终薄,浩荡遗拘蛮。 岂与功明士,姝姝以暖暖。智极蜗角下,形敝阳荣间。
jiāo míng cháng chǔ   huì chóu yǒng nián qiǎn gēng xiāng kuàng   huái 怀 miǎo rán    
cóng zào huà yóu   xiòng wàn xiān hǎi zhǐ chǐ   chūn 椿 yán    
yuè wèi jià   hūn míng xiāng huí xuán chāo yáo zhōng báo hào   dàng mán    
gōng míng shì   shū shū nuǎn nuǎn zhì jiǎo xià xíng   yáng róng jiān