游武夷山

元代 熊禾
我来武夷山,远意起千古。 尝疑混沌开,疏凿未经禹。 峡山犹古梁,洪涛莽回互。 行舟留大壑,营巢余断树。 垠崖波涛痕,隐隐皆可睹。 陶然上古民,要服固深阻。 秦威何桓桓,薄海犹广土。 六合皆涌沸,一枝岂宁处。 尝言十三君,隐隐避秦侣。 一日厌尘寰,泠然遂高举。 上山娱宾云,下山满豺虎。 神仙可渺茫,虹桥想虚语。 桃源亦其类,好事自夸诩。 风气日已开,蛇断出真主。 遂令闽山陬,尽入职方宇。 汉志名始彰,祠堂用鱼脯。 流传世代久,琳宫粲衣羽。 至今此名山,号为神仙府。 恭惟我遯翁,辞闢厥功溥。 于焉卜精庐,溪山九曲五。 图书尽在是,斯地俨邹鲁。 我以负笈生,来兹有年数。 自惭仁智心,未睹高深趣。 斯游亦何意,会心觊真遇。 侃侃平生友,惠然肯来顾。 攜手敦夙好,抗志企遐慕。 招我山中游,兹游适予素。 巍巍大隐屏,屹屹天一柱。 前瞻晚对亭,考槃固其所。 何当同心人,相与薙榛莽。 长松期岁寒,修竹倚日莫。 我自爱此山,踌躇不忍去。
lái shān   yuǎn qiān  
cháng hùn dùn kāi   shū záo wèi jīng  
xiá shān yóu liáng   hóng tāo mǎng huí  
xíng zhōu liú   yíng cháo duàn shù  
yín tāo hén   yǐn yǐn jiē  
táo rán shàng mín   yào shēn  
qín wēi huán huán   hǎi yóu guǎng 广  
liù jiē yǒng fèi   zhī níng chǔ  
cháng yán shí sān jūn   yǐn yǐn qín  
yàn chén huán   líng rán suì gāo  
shàng shān bīn yún   xià shān mǎn chái  
shén xiān miǎo máng   hóng qiáo xiǎng  
táo yuán lèi   hǎo shì kuā  
fēng kāi   shé duàn chū zhēn zhǔ  
suì lìng mǐn shān zōu   jǐn zhí fāng  
hàn zhì míng shǐ zhāng   táng yòng  
liú chuán shì dài jiǔ   lín gōng càn  
zhì jīn míng shān   hào wèi shén xiān  
gōng wei dùn wēng   jué gōng  
yān bo jīng   shān jiǔ  
shū jǐn zài shì   yǎn zōu  
shēng   lái yǒu nián shù  
cán rén zhì xīn   wèi gāo shēn  
yóu   huì xīn zhēn  
kǎn kǎn píng shēng yǒu   huì rán kěn lái  
xié shǒu dūn hǎo   kàng zhì xiá  
zhāo shān zhōng yóu   yóu shì  
wēi wēi yǐn píng   tiān zhù  
qián zhān wǎn duì tíng   kǎo pán suǒ  
dāng tóng xīn rén   xiāng zhēn mǎng  
cháng sōng suì hán   xiū zhú  
ài shān   chóu chú rěn