游浯溪读唐中兴颂用黄文节诗韵

清代 阮元
帆随湘转寻浯溪,登岸欲摩唐宋碑。密林接叶山径寂,青虫当路垂秋丝。 桥边清波眼到底,乱石凿凿藏鱼儿。苍崖百尺悬于西,削成绝壁鸟不栖。 碑乃鲁国之所写,颂乃次山之所为。三千里外有水部,十四年后无太师。 人贤地胜文笔古,过客墨拓争洒挥。壁立积铁屹不动,安者见安危见危。 江湖岂独漫郎宅,又遣山谷来题诗。各人忠爱各朝事,大部楚泽骚人辞。 事有至难最可叹,靖康俄与灵武随。惟有溪边古渔父,欸乃湘烟无所悲。
fān suí xiāng zhuǎn xún   dēng àn táng sòng bēi lín jiē shān jìng   qīng chóng dāng chuí qiū
qiáo biān qīng yǎn dào   luàn shí záo záo cáng ér cāng bǎi chǐ xuán 西   xuē chéng jué niǎo
bēi nǎi guó zhī suǒ xiě   sòng nǎi shān zhī suǒ wéi sān qiān wài yǒu shuǐ   shí nián hòu tài shī
rén xián shèng wén   guò tuò zhēng huī tiě dòng   ān zhě jiàn ān wēi jiàn wēi
jiāng màn láng zhái   yòu qiǎn shān lái shī rén zhōng ài cháo shì   chǔ sāo rén
shì yǒu zhì nán zuì tàn   jìng kāng é líng suí wéi yǒu biān   ǎi nǎi xiāng yān suǒ bēi