游浯溪讀唐中興頌用黃文節詩韻

清代 阮元
帆隨湘轉尋浯溪,登岸欲摩唐宋碑。密林接葉山徑寂,青蟲當路垂秋絲。 橋邊清波眼到底,亂石鑿鑿藏魚兒。蒼崖百尺懸於西,削成絕壁鳥不棲。 碑乃魯國之所寫,頌乃次山之所為。三千里外有水部,十四年後無太師。 人賢地勝文筆古,過客墨拓爭灑揮。壁立積鐵屹不動,安者見安危見危。 江湖豈獨漫郎宅,又遣山谷來題詩。各人忠愛各朝事,大部楚澤騷人辭。 事有至難最可嘆,靖康俄與靈武隨。惟有溪邊古漁父,欸乃湘煙無所悲。
fān suí xiāng zhuǎn xún   dēng àn táng sòng bēi lín jiē shān jìng   qīng chóng dāng chuí qiū
qiáo biān qīng yǎn dào   luàn shí záo záo cáng ér cāng bǎi chǐ xuán 西   xuē chéng jué niǎo
bēi nǎi guó zhī suǒ xiě   sòng nǎi shān zhī suǒ wéi sān qiān wài yǒu shuǐ   shí nián hòu tài shī
rén xián shèng wén   guò tuò zhēng huī tiě dòng   ān zhě jiàn ān wēi jiàn wēi
jiāng màn láng zhái   yòu qiǎn shān lái shī rén zhōng ài cháo shì   chǔ sāo rén
shì yǒu zhì nán zuì tàn   jìng kāng é líng suí wéi yǒu biān   ǎi nǎi xiāng yān suǒ bēi