游万松庵

元代 张翥
黄尘扑马出西城,忽见云林眼倍明。竟日寂无山鸟语,满岚纯是涧松声。 石幢花雨何时洒,禅榻茶烟特地生。客自去来钟梵外,老僧于世已忘情。
huáng chén chū 西 chéng   jiàn yún lín yǎn bèi míng jìng shān niǎo mǎn   lán chún shì jiàn sōng shēng    
shí chuáng huā shí   chán chá yān shēng lái zhōng fàn wài lǎo   sēng shì wàng qíng