游天平山白云泉

宋代 万俟绍之
踏开松径几层阴,一勺寒泉洗客心。 高处天风吹面泠,险边石磴警人深。 祠尊范像香烟润,碑刻唐诗藓晕侵。 鸟道更能幽绝处,恨无足力可登临。
kāi sōng jìng céng yīn   sháo hán quán xīn  
gāo chù tiān fēng chuī miàn líng   xiǎn biān shí dèng jǐng rén shēn  
zūn fàn xiàng xiāng yān rùn   bēi táng shī xiǎn yūn qīn  
niǎo dào gèng néng yōu jué chù   hèn dēng lín