游天门关

明代 袁宏道
发足自髻石,湾还可四里。一步一惊魂,路荒不容趾。 其沙生以坟,其骨污而泚。其草油以丝,其树糟而圯。 忽然硗确岩,忽然崩腾水。忽而没九天,忽而九渊起。 健夫引长绳,半日一移趾。四肢互相用,臂行足以视。 或如鸭折身,或如丁旋尾。或如鷇出壳,或如蟹引跪。 又如研古绘,虫蠹蚀丝理。又如读殷盘,聱轧饤奥诡。 当其快心意,虚空跃绳妓。少焉筋力疲,蚊虻撼犀兕。 须发生烟岚,肌肤碎荆杞。百苦到天门,相对惟口哆。 双壁削青铜,飞鸟不能止。一匣衔古光,方空如水洗。 阴阳工刻轹,霜雪恣摩砥。万古贮云霞,石纹绣青紫。 鉃桐蛇腹段,古钮蛴螬蠡。诘曲史籀画,斑驳朱砂蕊。 僧言三十年,兹石未沾履。往时戚将军,架空一游此。 长老传白猿,今来猿亦死。是时七月初,寒肌如粟子。 引指人人危,回身面而鬼。归来问僮仆,髭须白馀几。 破网取珊瑚,判命竞奇傀。
shí   wān hái jīng hún   huāng róng zhǐ    
shā shēng fén   ér cǎo yóu   shù zāo ér    
rán qiāo què yán   rán bēng téng shuǐ ér méi jiǔ tiān   ér jiǔ yuān    
jiàn yǐn zhǎng shéng   bàn zhǐ zhī xiāng yòng   xíng shì    
huò shé shēn   huò dīng xuán wěi huò kòu chū huò   xiè yǐn guì    
yòu yán huì   chóng shí yòu yīn pán áo   dìng ào guǐ    
dāng kuài xīn   kōng yuè shéng shǎo yān jīn wén   méng hàn    
shēng yān lán   suì jīng bǎi dào tiān mén xiāng   duì wéi kǒu duō    
shuāng xuē qīng tóng   fēi niǎo néng zhǐ xiá xián guāng fāng   kōng shuǐ    
yīn yáng gōng   shuāng xuě wàn zhù yún xiá shí   wén xiù qīng    
shì tóng shé duàn   niǔ cáo jié shǐ zhòu huà bān   zhū shā ruǐ    
sēng yán sān shí nián   shí wèi zhān wǎng shí jiāng jūn jià   kōng yóu    
zhǎng lǎo chuán bái yuán   jīn lái yuán shì shí yuè chū hán   zi    
yǐn zhǐ rén rén wēi   huí shēn miàn ér guǐ guī lái wèn tóng   bái    
wǎng shān   pàn mìng jìng guī