游善权山留题三首 其二 水洞

宋代 陈克
逶迤步哀壑,局蹐生微澜。惨惨白日暮,萧萧朱夏寒。 崖倾势方壮,石出水益湍。淙流响磬瑟,突起横镆干。 微踪乍渺茫,妙想忺盘桓。我今人世间,所向行路难。 如何洞宫脚,危磴仍屈蟠。神伤阻独往,发竖两股酸。 了知仙凡隔,坐惜岁月残。心违泪交堕,已去犹长叹。
wēi āi   shēng wēi lán cǎn cǎn bái   xiāo xiāo zhū xià hán
qīng shì fāng zhuàng   shí chū shuǐ tuān cóng liú xiǎng qìng   héng gàn
wēi zōng zhà miǎo máng   miào xiǎng xiān pán huán jīn rén shì jiān   suǒ xiàng xíng nán
dòng gōng jiǎo   wēi dèng réng pán shén shāng wǎng   shù liǎng suān
le zhī xiān fán   zuò suì yuè cán xīn wéi lèi jiāo duò   yóu cháng tàn