游赏心亭寄虔州女弟

宋代 王安石
秀发千峰霁,清涵万里秋。 沧江天上落,明月镜中流。 眼与魂俱断,身依影独留。 为怜幽兴极,不见尔来游。
xiù qiān fēng   qīng hán wàn qiū  
cāng jiāng tiān shàng luò   míng yuè jìng zhōng liú  
yǎn hún duàn   shēn yǐng liú  
wèi lián yōu xīng   jiàn ěr lái yóu