游山

宋代 陆游
一生万里著行縢,抖擞尘埃尚未能。 不怕语音时带剡,敢辞生计略如僧。 疏梅渐动清溪曲,霁雪遥看古塔层。 唤起故年清绝梦,数声柔橹下巴陵。
shēng wàn zhù xíng téng   dǒu sǒu chén āi shàng wèi néng  
yīn shí dài shàn   gǎn shēng lüè sēng  
shū méi jiàn dòng qīng   xuě yáo kàn céng  
huàn nián qīng jué mèng   shù shēng róu xià ba líng