友人陈槱得杨补之三昧赏之以诗

宋代 白玉蟾
梅花不清是水清,最是一枝溪上横。 梅花不明是雪明,冻折老梢飘碎琼。 梅花不暗是雨暗,隔篱和雨粘珠糁。 梅花不淡是烟淡,烟锁江村烟惨惨。 梅花不枯是霜枯,霜后不俗霜前粗。 梅花不瘦是月瘦,月下徘徊孤影峭。 梅花不寒是风寒,落英飞上玉阑干。 梅花不湿是露湿,冷蕊含羞晓呜唈。 雪明偏见梅花魂,笔下六花堆烂银。 水清偏见梅花骨,笔下一溪寒浸月。 烟淡偏见梅花情,笔下一片黄昏晴。 雨晴偏见梅花貌,笔下娉婷向人笑。 月瘦偏见梅花真,笔下蟾蜍弄早春。 霜枯偏见梅花操,笔下飞霜送春耗。 露湿偏见梅花奇,笔下冷蕊垂百琲。 风寒偏见梅花意,笔下萧骚夺云气。 有人身心似梅花,写出清浅与横斜。 补之若见亦惊嗟,机杼迥然别一家。 繁处不繁简处简,雪迷晓色月迷晚。 更得一些香气浮,阳春总在君笔头。
méi huā qīng shì shuǐ qīng   zuì shì zhī shàng héng
méi huā míng shì xuě míng   dòng zhé lǎo shāo piāo suì qióng
méi huā àn shì àn   zhān zhū sǎn
méi huā dàn shì yān dàn   yān suǒ jiāng cūn yān cǎn cǎn
méi huā shì shuāng   shuāng hòu shuāng qián
méi huā shòu shì yuè shòu   yuè xià pái huái yǐng qiào
méi huā hán shì fēng hán   luò yīng fēi shàng lán gān
méi huā shī 湿 shì shī 湿   lěng ruǐ hán xiū xiǎo
xuě míng piān jiàn méi huā hún   xià liù huā duī làn yín
shuǐ qīng piān jiàn méi huā   xià hán jìn yuè
yān dàn piān jiàn méi huā qíng   xià piàn huáng hūn qíng
qíng piān jiàn méi huā mào   xià pīng tíng xiàng rén xiào
yuè shòu piān jiàn méi huā zhēn   xià chán chú nòng zǎo chūn
shuāng piān jiàn méi huā cāo   xià fēi shuāng sòng chūn hào
shī 湿 piān jiàn méi huā   xià lěng ruǐ chuí bǎi bèi
fēng hán piān jiàn méi huā   xià xiāo sāo duó yún
yǒu rén shēn xīn shì méi huā   xiě chū qīng qiǎn héng xié
zhī ruò jiàn jīng jiē   zhù jiǒng rán bié jiā
fán chù fán jiǎn chù jiǎn   xuě xiǎo yuè wǎn
gèng xiē xiāng   yáng chūn zǒng zài jūn tóu