友人病痁

宋代 刘克庄
昔闻诗可驱痁疾,今日诗人疾自婴。 势似边兵鏖未解,根同野草划还生。 能蠲热障惟山色,解洗烦襟只涧声。 溪友祝君如虎健,督僧栽种课奴耕。
wén shī shān   jīn shī rén yīng  
shì shì biān bīng áo wèi jiě   gēn tóng cǎo huà hái shēng  
néng juān zhàng wéi shān   jiě fán jīn zhǐ jiàn shēng  
yǒu zhù jūn jiàn   sēng zāi zhòng gēng