悠然亭

明代 杨慎
萧萧者东篱,峨峨者南山。山色无远近,如在咫尺间。 茅亭敞潇洒,荜门恒反关。朝见归云驶,暮见飞鸟还。 飞鸟不可即,归云不可攀。怅我穷荒谪,再见篱菊班。 列树何丰茸,流泉亦潺湲。永日无氛翳,地隙景自閒。 时枉幽人侣,暂解游子颜。清风巳千载,馀波及颓顽。
xiāo xiāo zhě dōng   é é zhě nán shān shān yuǎn jìn   zài zhǐ chǐ jiān    
máo tíng chǎng xiāo   mén héng fǎn guān cháo jiàn guī yún shǐ   jiàn fēi niǎo hái    
fēi niǎo   guī yún pān chàng qióng huāng zhé zài   jiàn bān    
liè shù fēng róng   liú quán chán yuán yǒng fēn   jǐng xián    
shí wǎng yōu rén   zàn jiě yóu yán qīng fēng qiān zǎi   tuí wán