幽栖

唐代 元稹
野人自爱幽栖所,近对长松远是山。尽日望云心不系, 有时看月夜方闲。壶中天地乾坤外,梦里身名旦暮间。 辽海若思千岁鹤,且留城市会飞还。
rén ài yōu suǒ   jìn duì cháng sōng yuǎn shì shān jìn wàng yún xīn  
yǒu shí kàn yuè fāng xián zhōng tiān qián kūn wài   mèng shēn míng dàn jiān
liáo hǎi ruò qiān suì   qiě liú chéng shì huì fēi hái